Chuyện “Tỳ kheo và con ngỗng”

Có vị Tỳ Kheo đi khất thực vào buổi sáng. Khi đến một gia đình giàu có, ông được chủ nhà cung kính đem vật thực ra cho vào bát.. Trong lúc xới vào bát, chiếc nhẫn của bà chủ nhà do lỏng quá nên bị rớt xuống đất, nhưng bà không biết.

Vị Tỳ Kheo biết nhưng nghĩ mình sẽ nói cho chủ nhà biết sau. Vốn ít nói, lại giữ oai nghi khi đi khất thực, nên ông không vội nói. Không ngờ, lúc đó có một con ngỗng từ đâu chạy tới nuốt mất chiếc nhẫn. Ông không biết làm thế nào!

Khi chủ vào nhà, ông vẫn còn đứng đó. Chủ nhà rất ngạc nhiên, lúc đó bà nhận ra mình mất chiếc nhẫn. Bà vội chạy ra hỏi: “Thưa thầy, thầy có thấy chiếc nhẫn của con không?”. Vị Tỳ Kheo im lặng không trả lời. Vì ông sợ nói thật thì con ngỗng sẽ bị giết. Ông lại là người chân thật, không nói dối bao giờ.

Ông không biết giải quyết sự tình thế nào. Bà chủ nhà tiếp tục hỏi: “Thầy có thấy không, chiếc nhẫn của con mới rơi ở đây thôi”. Dù bị nghi là mình lấy nhẫn, ông vẫn im lặng. Chủ nhà giận dữ túm áo ông nói: “Thầy lấy chứ còn ai. Nãy giờ chỉ có thầy với tôi”. Bà chủ vừa nặng lời vừa đánh vị Tỳ Kheo. Có lẽ nghiệp của ông vừa hết nên con ngỗng tự nhiên vật vã rồi lăn ra chết. Lúc đó ông mới thều thào nói: “Tôi thấy con ngỗng nó nuốt…”. Bà chủ nhà hoảng hốt kêu lên: “Trời ơi! Sao thầy không nói sớm”. Tỳ Kheo trả lời: “Nói, cô giết con ngỗng thì sao?”

[P/s: Trong cuộc đời, nhiều khi chúng ta cũng rơi vào những tình huống tương tự. Chúng ta bị người khác hiểu lầm, hiểu sai mà vẫn phải chịu đựng, chấp nhận thiệt thòi để không nói dối… Cần phải tin rằng chính sự chịu đựng, chấp nhận thiệt thòi này sẽ làm cho phước đức của chúng ta tăng lên bội phần. Vì nhân quả và phước báo không tự nhiên mà có. Con người phải trải qua những thử thách, gian nan khổ cực, cay đắng… trong cuộc đời mới có được].

Hà Nội, ngày 13/02/2020

Bùi Tâm Văn