Còn ai đọc “Hai sắc hoa Ti-gôn” nữa không?

Nhân dọn dẹp tủ sách (vì chưa đầy 2 tháng nữa lại Tết đến – Xuân về), tôi gặp lại tập thơ tình chọn lọc, in khổ nhỏ này…

Bên trong là 102 bài thơ TÌNH của các nhà thơ tài danh thuộc nhiều thế hệ thời hiện đại.

Tôi lật mở, đọc một số bài mình thích và gặp lại những câu thơ:

Đưa người ta không đưa qua sông/ Sao có tiếng sóng ở trong lòng/ Bóng chiều không thắm, không vàng vọt/ Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?” (Thâm Tâm);

“Người ấy thường hay vuốt tóc tôi/ Thở dài những lúc thấy tôi vui/ Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ/ Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!” (T.T.KH);

Bảy năm về trước em mười bảy/ Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng”, “Anh đi bộ đội, sao trên mũ/ Mãi mãi là sao sáng dẫn đường/ Em sẽ là hoa trên đỉnh núi/ Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm” (Vũ Cao);

Anh đứng trên cầu đợi em/ Đứng một ngày đất lạ thành quen/ Đứng một đời đất quen thành lạ/ Nước chảy… kìa em, anh đợi em” (Vũ Quần Phương);

“Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!/ Lông ngỗng bay như số phận giữa trời/ Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ/ Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa/ Có ai hay thăm thẳm giếng khôn cùng…” (Hoàng Nhuận Cầm).

Và còn đây “Cuộc chia ly màu đỏ” của Nguyễn Mỹ: “Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ/ Tươi như cánh nhạn lai hồng /…

Và người chồng ấy, đã ra đi…/ Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào/ “Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau!”/

Nhưng tôi biết, cái màu đỏ ấy,…/ Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi/ Trên đỉnh dốc cao, vẫy gọi đoàn người!/ Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp/ Một làng xa giữa đêm gió rét…/

Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi/ Như không hề có cuộc chia ly…”.

Thời thế đã đổi thay, theo đó cảm xúc, cảm thụ, tình yêu thơ cũng nhiều thay đổi. Đó là lẽ thường!

Vậy mà, những bài thơ trong “Hai sắc hoa Ti-gôn” vẫn làm cay cay sống mũi một người còn nặng lòng với quá khứ, như tôi!

Leave a Reply

Your email address will not be published.