THƠ “CHÂM NGÔN” CỦA THÁI BÁ TÂN

Cả đời Thái Bá Tân “chỉ làm thơ – dịch và viết”, sống gắn bó văn chương (đặc biệt là thơ). Như ông bộc bạch, “chỉ viết thơ để nói lòng mình”. Nhưng khi đọc thơ ông, ta thấy bóng dáng của người khác trong đó…

01. Không phải ai cũng biết

Cái nghịch lí thế này:

Muốn giữ chặt hạnh phúc

Thì cần phải nới tay.

02. Ai không muốn mất bạn,

Xin hãy nhớ điều này:

Cứ cho, nếu có thể,

Hỏi vay, không cho vay.

03. Con người, về bản chất

Là tham và vô ơn

Nhờ học hỏi, từng trải,

Chuyện ấy mới đỡ hơn.

04. Không ai được phép chọn

Bố mẹ và nơi sinh.

Bố mẹ càng nghèo khổ,

Càng yêu bố mẹ mình.

05. Nếu tất cả đều giàu,

Thì coi như nghèo hết.

Nếu tất cả giống nhau,

Xã hội coi như chết.

06. Giàu cũng chẳng làm gì.

Danh cũng chẳng làm gì.

Vậy sống để làm gì?

Thực ra, chẳng làm gì.

07. Về già con mới biết

Một chân lý hiển nhiên:

Bố mẹ nhận bão tố

Cho con cháu bình yên.

08. Đúng, tuy nghe nhàm chán:

Ta cho đời cái gì

Sẽ nhận lại cái ấy.

Lại tin không thì tùy.

09. Người uyên thâm không biết

Hết mọi thứ trên đời.

Chỉ thằng ngu mới biết

Hết mọi thứ trên đời.

10. Bản chất của phụ nữ

Là hễ ta cho gì

Là họ nhân cái ấy

Lên nhiều lần, tin đi…

11. Cuộc đời như bữa tiệc,

Bạn mời rất nhiều người.

Một số luôn đến dự,

Một số không nhận lời.

Một số rất vui vẻ,

Một số buồn ủ ê.

Một số nán ở lại.

Một số vội ra về.

Nhưng bao giờ cũng vậy,

Khi cuối cùng tiệc tan,

Chỉ một số rất ít

Ở lại giúp dọn bàn.

Thêm một sự thật nữa,

Là số ít người này

Khiêm tốn khi ăn, nói.

Đời vẫn thế xưa nay.

12. Sự cô đơn, tôi nghĩ,

Rất bổ ích cho người.

Nó giúp ta yên tĩnh

Suy ngẫm về sự đời.

Người muốn làm việc lớn,

Cô đơn lại càng cần.

Nhiều người chỉ chật chỗ

Và càng thêm vướng chân.

13. Xã hội sẽ tốt đẹp

Khi người già như tôi

Trồng cây non, dù biết

Bóng nó người khác ngồi.

14. Muốn đánh giá ai đó

Xấu hoặc tốt ra sao,

Hãy xem cách con chó

Yêu anh ta thế nào.

15. Đến ngày tuyệt chủng hết

Mọi loài trong thiên nhiên,

Ta, con người, mới biết

Mình không ăn được tiền.

16. Mục đích là kiếm tiền

Mà suốt ngày đếm tiền,

Thì đó là dấu hiệu

Không kiếm được nhiều tiền.

17. Rồi sẽ thành nô lệ

Những người vốn không giàu,

Lại đua đòi phóng khoáng.

Rồi xem, không lâu đâu.

18. Người ngu tìm hạnh phúc

Ở đâu đó xa xôi.

Người khôn tìm hạnh phúc

Ngay ở chỗ mình ngồi.

19. Bước đầu tiên cần có

Để đạt một cái gì

Là anh ta phải rõ

Anh muốn đạt cái gì.

20. Con người như tấm kính

Lấp lánh dưới mặt trời.

Khi hết nắng, cũng hết

Vẻ đẹp của con người.

Nhưng con người vẫn đẹp

Trong bóng tối mùa đông,

Nếu có những tia sáng

Phát ra từ bên trong.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.