GIÁO DỤC

ĐIỀU ƯỚC 100

Khi đi ngang qua con đường giữa công viên, Ngang chợt thấy một ông già ngồi trên chiếc ghế dài, giữa một bầy chim đậu xung quanh.

Ông chủ bán thức ăn chim chỉ biết lắc đầu nhìn ông. “Ầy dà, đáng thương lắm. Ngày nào cũng ngồi đấy, cho mãi đến gần tối mới đi”.

Đi qua, Ngang lấy làm lạ, bèn đến ngồi bên cạnh ông già, tay vuốt ve mấy con chim bên cạnh. “Xem chúng kìa, chúng có vẻ quen anh đấy”.

Ông cười nhẹ, giơ lên túi kê còn một nửa. “Bác ngày nào cũng ngồi đây sao?”. “Đúng vậy”, ông già rất điềm đạm. “Sao bác không ở nhà?”. “Về đấy chỉ thêm khó chịu thôi!”, mặt ông thoáng nét buồn.

Trời tối dần, người trong công viên cũng dần về hết. Ngang chốc chốc lại quay lại, thấy ông già rất hiền lành, điềm đạm nhưng nét mặt lại đầy buồn bã. Anh không hiểu tại sao ông già nói về nhà chỉ thêm khó chịu!

“Ông ngoại, ông ngoại”, tiếng reo của đứa cháu gái khiến ông thêm chút bình an khi về nhà. Nhưng câu hỏi của đứa cháu lại khiến ông thêm run rẩy: “Ông ngoại ơi, bao giờ thì ông chết?”; “Ông ngoại ơi, mẹ cháu nói sau khi ông chết thì chị em cháu sẽ mỗi đứa một phòng”.

Lời nói ngây thơ của đứa cháu ngoại như mũi kim nhọn chọc thẳng vào tim ông. Ăn cơm tối xong, ngồi trong phòng của mình, ông nghe con gái, con rể nói chuyện, nét buồn càng hiện trên khuôn mặt già nua.

“Một chút tiền lương của anh khó khăn lắm mới chi dùng nổi cho bốn người, lại nuôi thêm một miệng ăn không ngồi rồi. Em cũng không biết phải làm thế nào nữa”. “Em ít lời đi một chút được không?”

Sau lần đó, ông chỉ muốn ngồi một mình; ông hay tâm sự với Ngang ở công viên, hai người đã trở thành bạn thân. Ông mời Ngang đến nhà chơi, anh biết ông họ Hạ.

Ông cầm một tấm ảnh, nói với Ngang: “Tôi đã hứa với bà vợ quá cố sẽ làm cho con gái 100 điều hạnh phúc, khi chưa làm xong việc đó, tôi chưa muốn chết”. Ông thở nhẹ: “Chỉ còn hai việc nữa thôi”. 

“Đúng vậy, những việc mà cha mẹ làm cho con cái bao giờ cũng nhiều hơn sự hiếu kính của chúng”, Ngang nói và nhìn lên bức hình chụp một gia đình hạnh phúc.

Ngày hôm sau, ông già không đến công viên, Ngang cũng bận việc nên không đến. Ông già không đến vì con gái ốm, ông phải giúp con… Ban ngày, con gái gắng gượng làm một số việc trong nhà, đêm đến lại sốt 40 độ… Con rể mời bác sĩ đến khám.

Ông rất muốn giúp con một việc gì đó, để con gái ông có thể vui lên. Ông nhớ hồi nhỏ, con ông thích nhất ăn chuối, bèn khoác áo đi mua.

Nghe tiếng mở cửa, con gái cố chống tay trên giường nói: “Cha, tối thế này còn ra ngoài làm gì, chả lẽ cha chỉ thích làm phiền người nhà hay sao?”.

Ông không để ý đến lời con gái, vội đi đến cửa hàng hoa quả vì ông biết khi mang chuối về con ông sẽ rất thích.

Cùng thời gian đó, Ngang cũng đang trên đường. “Tai nạn xe rồi! Có người bị thương rồi!” Nhiều người lao qua mặt Ngang.

Anh cũng chạy theo mọi người đến chỗ tai nạn. “Đâm phải một ông già, đáng thương quá!” Mọi người lao xao…

Xin lỗi, xin lỗi tôi nhờ một chút. Ngang chen lên và anh thấy rõ người bị đâm. Kinh ngạc tột độ, anh hét lên: “Bác Hạ! Bác Hạ!”

Ông già hấp háy đôi mắt, đưa tận tay Ngang túi chuối đang cầm: “Hãy đưa túi chuối này cho con gái tôi… Nó bị ốm… khi nó ốm… nó thích ăn nhất là chuối… Còn chuyện này nữa… nhờ anh nói với nó… chuối là… điều hạnh phúc thứ 99… tôi làm thay bà ấy… Cái chết của tôi là điều hạnh phúc cuối cùng… tôi làm cho nó”.

Nói xong, ông già đau đớn nhắm nghiền đôi mắt… “Bác Hạ! Bác Hạ!”, tay Ngang nắm chặt túi chuối còn đẫm máu hét lên. Tiếng hét của anh vang đi rất xa, rất xa…!!!

(Trương Tuấn)

Categories:
GIÁO DỤC
You Might Also Like

Leave A Reply