Ngẫm về một nét “văn hóa” kinh doanh

Tôi không thường xuyên đi mua sắm, và nếu có sopping thì chủ yếu là đến một số nhà/hiệu sách, shop bán hàng điện tử, điện thoại, laptop…

Chuyện tôi kể ra đây có thể nhiều người cũng gặp phải:

Đó là khi bước vào một cơ sở kinh doanh nào đó, khách hàng sẽ được nhân viên bán hàng gật đầu chào và cất tiếng hỏi: ông bà, chú, bác, anh, chị, bạn… có cần giúp gì không ạ?

Khách hàng dù không muốn cũng phải đáp lại. Sau giây phút đó nhân viên cứ bám riết lấy khách hàng không rời nửa bước…

Người khác nghĩ thế nào tôi không biết. Còn tôi thấy cứ “sao sao” ấy, chẳng thoải mái, dễ chịu chút nào với cách “chăm sóc” khách hàng quá kỹ như vậy…

Theo ý tôi, nhân viên bán hàng chỉ cần tỏ thái độ lịch sự chào hỏi chút ban đầu, sau đó để khách hàng tự do thoải mái đi xem hàng. Khi cần họ sẽ gọi hỏi thì tốt hơn…

Khi tới cửa hàng có khách tìm mua hàng ngay; cũng có người muốn vào xem hàng, chưa có ý định mua. Thậm chí họ muốn so sánh với những nơi bán khác rồi mới quyết định mua hàng hay không…

So với thời bao cấp, người đi mua thời nay sướng hơn rất nhiều. Họ được tôn trọng, được đối xử như “thượng đế”. Nhưng vì sự quan tâm, chăm sóc “quá kỹ”, các thượng đế lại cảm thấy khó chịu…

Vậy nên các cơ sở kinh doanh, các nhân viên bán hàng cần rút kinh nghiệm ứng xử cho phù hợp, giúp khách hàng vui vẻ, dễ chịu. Làm sao để cuối cùng cả hai (người bán lẫn người mua) đều cảm thấy win-win, happy…!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published.