NHẶT CHI CON ỐC VÀNG

Phàm là người thì hầu như ai cũng muốn được nhàn hạ, sung sướng. Đấy là một nét tâm lý chung, cũng là một trong những bản tính của con người…

Thế nhưng, nếu tĩnh tâm ngẫm lại thì thấy rõ: từ khởi thủy đến nay, để một trong những loài động vật (theo Đác Uyn) tiến hóa thành người thì phải mất hàng triệu năm. Loài động vật ấy đã phải gian nan, cực khổ đến thế nào…

Từ động vật đến Homo Faber (người biết chế tạo công cụ), rồi Homo Sapiens (người tinh khôn, hiện đại)… là cả một chặng dài tiến hóa trong sự khổ cực, đớn đau…

Vậy mà thời nay, một bộ phận không nhỏ Homo Sapiens lại mong cầu được cái này, cái kia một sớm, một chiều, mọi cái phải đến thật nhanh, càng nhanh, càng tốt!

Mâu thuẫn, phản quy luật đến thế là cùng… Những hệ lụy tai hại đã/đang/sẽ xẩy ra với họ và với cả những người khác…

Mấy chục năm trước, nữ nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ có viết:

Nhặt chi con ốc vàng

Sóng xô vào tận bãi

Những cái gì dễ dãi

Chẳng bao giờ bền lâu!

CHÍ LÝ…!!!

Hà Nội, thứ 6, 10-01-2020

Bùi Tâm Văn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.