CHUYỆN TÌNH CỦA NGƯỜI ĐẸP

(hình minh họa) 

Đó là người phụ nữ có vóc dáng mảnh mai và đường nét thon thả được nhiều người đàn ông theo đuổi. Chị là người phụ nữ đẹp theo lối cổ điển, nề nếp và kín đáo.

Chị không dùng vẻ đẹp kiều diễm để khoe khoang hay lẳng lơ lòe bịp, cám dỗ đám đàn ông ngầm tìm kiếm niềm vui. Chị là người phụ nữ giàu lòng tự trọng và rất thận trọng. Tuy vậy, chị không phải là cô tiên mà rất đàn bà, một người đàn bà phàm trần, vì thế cũng cần tình yêu.

Vào năm 20 tuổi, lần đầu chị hẹn hò với một người đàn ông. Trong công viên vắng lặng, hai người rầm rì tâm sự. Người đàn ông đòi ôm chị. Chị nói không.

Người đàn ông buồn bực nói: cô thì đẹp thật, nhưng quá phong kiến. Nói xong anh ta bỏ đi. Chị rất khó xử!

Năm 22 tuổi, chị hẹn hò với một người đàn ông khác. Bên bờ sông yên tĩnh… Người đàn ông đòi ôm hôn chị.

Chị nói không thể được, chị né tránh, làm người đàn ông không thỏa nguyện. Người đàn ông bực tức nói cô xinh đẹp nhưng quá cũ kỹ… rồi bỏ đi. Chị rất đau khổ!

Năm 24 tuổi, chị hẹn hò lần thứ ba. Dưới hàng liễu thướt tha, hai người rầm rì tâm sự. Người đàn ông đòi ôm hôn chị và còn đòi nhiều hơn thế… Nhưng chị nói không thể, kiên quyết chối từ…

Người này cũng buồn bực nói cô xinh đẹp nhưng chẳng thoáng chút nào. Có lẽ cô là gái trinh cuối cùng của thể kỷ này. Nói một hồi cho bõ tức rồi bỏ đi. Chị rất lo sợ!

Năm 26 tuổi, chị lại có một cuộc hẹn hò với một người đàn ông khác. Dưới ánh trăng êm đềm, hai người rì rầm tâm sự. Chỉ mới một tối tiếp xúc, anh ta đã vội vàng ôm hôn chị và làm cái chuyện không cần giải thích…

Sau chuyện xẩy ra, chị nói với người đàn ông: “Em đã trao cho anh tất cả, sau này nhất định anh phải yêu em thật nhiều”.

Lúc đó anh ta nói: “Em cái gì cũng tốt, nhưng lại quá dễ dãi. Anh dễ dàng chiếm được em, có thể thấy em chẳng phải là người nghiêm túc trong cuộc sống. Em đẹp, trước đây hẳn có nhiều đàn ông theo đuổi, chắc em đã làm chuyện đó với họ”.

Anh ta nói thêm: “Em thật đẹp nhưng sao nhiều tuổi thế vẫn chưa có người yêu, chưa lấy chồng?”. Người đàn ông này còn nói nữa, nói nhiều điều nữa… “Đồ mất dạy”. Chị thẳng tay giáng cho anh ta một cái tát, rồi đau đớn hét lên: “Không…”.

(Đặng Dược Hoa)

Leave a Reply

Your email address will not be published.