Cô giáo Việt “Dạy giỏi nhất nước Mỹ”

Đó là một cô giáo người Mỹ, gốc Việt. Cô là người theo đạo Thiên chúa, nhưng chồng cô theo đạo Phật. Vì tu đúng theo lý tưởng của đạo Phật nên người chồng đã thuyết phục được cô sang với đạo Phật.

Cuộc đời dạy học của cô rất vất vả, nhưng nhờ tận tụy và giàu tình thương yêu người nên cô đã cảm hóa được nhiều học trò, đặt biệt là những học trò cá biệt. Danh tiếng của cô ngày càng vang xa…

Tại một trường học rất lớn của một bang nước Mỹ, có khoảng 100 ngàn học sinh đang học tập tại đây. Trong đó, có một số học sinh bị gạt ra ngoài lề, những em này thuộc đối tượng hư hỏng, hay phá phách, nghịch ngợm… Những học sinh ấy thường có nguồn gốc từ Việt Nam, Lào, châu Phi và Nam Mỹ… Phần lớn chúng không rành tiếng Anh, lại không chịu khó học tập nên hư hỏng.

Nhà trường bố trí cho chúng học trong những thùng xe. Còn những tòa nhà lớn, khang trang thì dành cho những học sinh ngoan. Vì những học sinh này quá hư hỏng nên không giáo viên nào dạy được chúng. Nhà trường phải thuê giáo viên dạy theo giờ, dạy được giờ nào nhận thù lao giờ đó. Có người dạy giờ đầu rồi không dám dạy giờ sau nữa… Ông Hiệu trưởng nghe tiếng cô nên đã đích thân đến mời cô dạy. Hai vợ chồng cô đắn đo suy nghĩ, cuối cùng được chồng khuyến khích cô đã nhận lời.

Khi tới trường cô đã thấy hai xe cảnh sát ở đấy. Cảnh sát phải có mặt thường xuyên bởi những học sinh này đi học mang theo cả súng, dao. Khi vào trường, chỗ này đứng một cặp, chỗ kia đứng một cặp, chúng ôm hôn nhau rất tự nhiên. Vào lớp, cô còn chứng kiến nhiều cảnh tượng đáng sợ hơn nữa. Chúng thường đánh nhau, đâm chém lẫn nhau. Thỉnh thoảng cảnh sát lại chạy vào can thiệp. Đó là chưa kể cảnh con gái ngồi trong lớp còn vạch ngực ra, gác chân lên bàn…

Trước tình hình đó, cô đề nghị với ông Hiệu trưởng: “Cho tôi một phòng học chính thức ở tòa nhà, chứ không học trong thùng xe”. “Bà yêu cầu điều gì, chúng tôi làm điều đó”, ông Hiệu trưởng nói.

Khi nhận phòng học cô thấy do lâu ngày không được dọn dẹp nên rất bẩn. Cô phải tự quyét dọn, lau chùi. Thấy cô làm bọn học sinh hỏi: Cô dọn dẹp để làm gì? Cô trả lời: Lớp học cũng như cái nhà, mình phải chăm sóc cho nó. Cô chỉ nói vậy, nhưng nhiều đứa thấy cô nói đúng nên đã phụ giúp cô dọn dẹp. Lớp học trở nên sạch đẹp.

Trong quá trình dạy học cô luôn thể hiện tình yêu thương và tôn trọng đối với học sinh. Dần dần cô đã cảm hóa được chúng. Bọn trẻ bắt đầu học tập tử tế… Vài hôm sau, một đứa học sinh người Mỹ vào học. Việc làm đầu tiên của nó là gác chân lên bàn nằm ngủ. Ba ngày liên tiếp như thế không thấy ai nói gì, đến ngày thứ tư nó không ngủ nữa và bắt đầu quậy phá. Nó la hét um sùm để người ta chú ý. Cô giáo hỏi nó: “Em từ đâu đến?”; nó trả lời: “Trong tù mới ra”. Cô lại hỏi: “Em đi tù vì tội gì?”; “Ăn cướp có súng”, nó trả lời.

Nó lạnh lùng trả lời, thân thể nó được xăm từ đầu tới chân. Vậy mà cuối cùng cô cảm hóa được học sinh này. Nó bắt đầu chịu học và trở thành người giữ trật tự trong lớp. Đang học, ai nói chuyện, nó chỉ mặt nói: “Im lặng”. Cô rất kiên trì dạy dỗ, lại thêm phương pháp sư phạm tốt, học trò tiến bộ trông thấy. Khi thấy học sinh nào tiến bộ rõ rệt, cô cho chuyển qua lớp khác học ngay. Những học sinh chuyển sang lớp khác về sau đều trở thành học sinh giỏi. Có những em trúng tuyển vào các trường đại học danh tiếng. Tên tuổi của cô lại càng được nhiều người biết đến…

Năm đó, nước Mỹ chọn được 30 giáo viên giỏi trong toàn quốc, sau đó lọc dần còn lại 60 người. Hội đồng xem cách giảng dạy của từng giáo viên, chọn đi chọn lại còn được 36 người. Hội đồng xét duyệt mời 36 giáo viên đó về gặp mặt tại thủ đô Washington.

Trước khi gặp mắt, họ gửi cho mỗi người một cuốn băng video để biết 35 người kia. Trong hội nghị, theo quy định, mỗi người chỉ được nói 3 phút về đường lối, phương pháp giáo dục của mình.

Đến lượt cô trình bày, cô nói bằng tiếng Việt: “Kính chào quý vị, tôi rất hân hạnh được gặp quý vị ở đây”. Mọi người không hiểu gì cả… Sau đó,cô nói bằng tiếng Mỹ: “Quý vị có hiểu tôi nói gì không?”. Mọi người lắc đầu cười. Cô nói tiếp: “Bây giờ tôi nói chậm lại, quý vị có hiểu gì không?”. Mọi người vẫn lắc đầu cười. Cô nói: “Nhiệm vụ của tôi là như vậy. Nhiệm vụ của tôi là giúp những em học sinh không nắm được ngôn ngữ của nước Mỹ, trở nên mặc cảm và bị ruồng bỏ, được hội nhập vào xã hội, trở thành học sinh giỏi và trở thành công dân có ích cho nước Mỹ”.

Cả hội trường vỗ tay vang dội và nói rằng: “Những điều cô nói ngắn ngủi đã làm cho cô vượt trội hơn cúng tôi”. Cô được 35 người còn lại bầu chọn là “Giáo viên giỏi nhất”. Chính Tổng thống Mỹ đã trao cho cô phần thưởng cao quý đó…

[P/s: Để có câu chuyện cho chúng ta kể trong 5 phút, những người như cô đã phải cố gắng từng phút, từng giờ, từ tháng năm này đến tháng năm khác, có khi phải dành cả cuộc đời mình cho công việc mình làm. Vì thế, chúng ta cần/nên biết ơn những con người đã làm nên các “huyền thoại”… vì họ phải chịu đựng khó khăn, gian khổ và phải nỗ lực biết bao nhiêu mới làm được điều đó!].

Hà Nội, ngày 07/02/2020

Leave a Reply

Your email address will not be published.