“Siêu ứng xử” của Đức Phật

Trong sách của Osho khi viết về Đức Phật có kể lại rằng, có lần trên đường đi Ngài bị một đám đông bao vây. Đây là những người chống lại Đức Phật. Họ lăng mạ Ngài bằng tất cả những lời lẽ xấu xí, tục tĩu nhất…

Trong tình cảnh đó, Đức Phật im lặng lắng nghe, trong khi các đệ tử của Ngài rất tức giận. Họ thấy Thầy của họ đứng im lặng và lắng nghe như thể những người này đang nói những điều ngọt ngào!

006-1

Cuối cùng Đức Phật bảo họ: “Nếu những gì các vị muốn nói với ta đã hết, ta muốn đi tiếp đến làng sau. Mọi người đang chờ ta. Nhưng nếu các vị vẫn chưa xong thì vài ngày nữa ta sẽ quay trở lại và báo cho các vị biết. Khi đó, ta sẽ có đủ thì giờ để lắng nghe tất cả những điều các vị muốn nói…”.

Một người nói: “Ông nghĩ chúng tôi đang nói gì? Chúng tôi đang lên án ông! Ông có hiểu không? Ai cũng đều sẽ tức giận mà ông thì cứ đứng im lặng…”. Bấy giờ, Đức Phật nói: “Các vị đến quá muộn rồi. Nếu các vị đến 10 năm trước khi ta vẫn còn điên khùng như các vị thì sẽ không một người nào toàn mạng rời khỏi nơi đây”.

Đức Phật nhắc lại. Nếu các vị đến từ 10 năm trước… giờ thì ta không còn điên khùng nữa, ta không thể phản ứng lại. Nhưng ta muốn hỏi lại các vị một câu – ở ngôi làng phía trước mọi người mang bánh kẹo, trái cây và hoa ra đón tiếp ta. Tuy nhiên chúng ta chỉ nhận thực phẩm mỗi ngày một lần và chúng ta đã nhận trước đó rồi… Chúng ta phải bảo với họ: “Xin các vị thứ lỗi, chúng tôi không thể nhận bánh kẹo và hoa. Chúng tôi xin nhận tình yêu của các vị, còn những thứ này thì các vị hãy giữ lấy”. Ta muốn hỏi các ông – họ phải làm gì với số bánh kẹo và hoa đó?

Một người nói: “Có gì huyền bí đâu? Hẳn là họ phải phân phát số bánh kẹo đó cho những người trong làng…”. Đức Phật lên tiếng: Cho nên ta rất buồn. Các vị sẽ làm gì? Bởi ta không nhận những gì các vị đem tới, giống như ta đã không nhận bánh kẹo và hoa cùng những thứ khác mà mọi người mang tới cho ta ở ngôi làng kia…

Nếu ta không nhận những lời nói tục tĩu, xấu xí, bẩn thỉu của các vị thì các vị sẽ làm gì với tất cả những rác rưởi đó? Các vị sẽ phải đem nó về nhà mình và phân phát cho cho vợ con, hàng xóm của các vị… Các vị không thể khiến ta giận dữ trừ khi ta chấp nhận sự sỉ nhục, lăng mạ của các vị…

Mười năm trước ta chưa có ý thức, nếu ai lăng mạ ta thì kẻ đó mất mạng ngay tức thì… Nhưng bây giờ ta chỉ im lặng lắng nghe… Ta hiểu lăng mạ, nói lời tục tĩu là vấn đề của người khác, không phải vấn đề của ta. Do đó, Ta chỉ đơn giản lắng nghe và tiếp tục đi trên con đường của mình…

Hà Nội, ngày 26-05-2020

Bùi Tâm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published.