“Người lái đò” thầm lặng

Hình minh họa

Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò thầm lặng đưa ta đến bến bờ tri thức. Trong đời làm “trò” của tôi đã có biết bao thầy, cô như thế. Trong niềm vui chung chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi xin viết về chú – người đồng nghiệp của tôi.

Tôi tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau khi ra trường tôi thi tuyển vào Bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, Khoa Lý luận chính trị, Trường Đại học Thương mại.

Là ứng viên duy nhất thi vào Bộ môn, có lẽ vì thế tôi được các cô, chú, các chị trong Bộ môn rất quan tâm giúp đỡ. Trước khi thi vấn đáp, tôi nhận được sự góp ý chân thành của Bộ môn, đặc biệt là của chú về giáo án, bài giảng.

Ngày tôi thi giảng, Chú đi công tác nên không dự được. Chú chúc tôi bình tĩnh, tự tin thực hiện tốt bài giảng thử của mình. Chính nhờ sự động viên của Chú cũng như của Bộ môn mà tôi đã quyết tâm, cố gắng để thực hiện bài giảng cũng như phần thi vấn đáp đạt kết quả tốt. Tôi trúng tuyển về làm việc tại Bộ môn.

Ngay từ khi tôi mới về Trường, tôi đã nhận được sự tận tình giúp đỡ của các cô, chú, các chị và đặc biệt là sự giúp đỡ trực tiếp của Chú – người hướng dẫn tôi tập sự…

Là người nhận được sự hướng dẫn trực tiếp của Chú, tôi có điều kiện để tiếp xúc và hiểu Chú hơn. Trong quá trình tập sự, tôi được dự giờ Chú giảng ở nhiều lớp, nhiều đối tượng từ hệ chính quy đến hệ tại chức với nhiều phương pháp giảng dạy khác nhau, kết hợp giữa truyền thống với hiện đại.

Hưởng ứng cuộc vận động của Bộ Giáo dục – Đào tạo và của nhà trường về đổi mới phương pháp dạy học, có thể nói, Chú là người đi đầu của Bộ môn chúng tôi về việc thực hiện giảng dạy bằng giáo án, bài giảng điện tử.

Tôi thật sự bất ngờ khi biết chú sử dụng thành thạo máy vi tính từ năm 1996, thời điểm mà công nghệ thông tin chưa phải là phổ biến ở nước ta. Áp dụng công nghệ thông tin vào dạy học, mỗi tiết giảng của Chú luôn lôi cuốn được sự chú ý của sinh viên bởi những câu chuyện, những đoạn phim về Hồ Chí Minh, bởi sự khúc chiết trong mỗi nội dung giảng.

Từ năm 2009, chúng tôi giảng dạy theo giáo trình mới về môn Tư tưởng Hồ Chí Minh. Đây là thử thách mới đến với Chú và chúng tôi.

Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Nghề thầy giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, sáng tạo nhất trong những nghề sáng tạo”.

Chú đã chứng minh câu nói này là hoàn toàn đúng, và Chú đã nhân lên sự sáng tạo của mình bằng việc đọc giáo trình, tài liệu tham khảo để bổ sung cho bài giảng.

Chú là người ham đọc sách, tự học, nghiên cứu qua sách vở, báo chí… Chú nói với tôi, tủ sách của Chú là tài sản lớn nhất, tài sản tri thức Chú dành cho các con.

Mặc dù đến tháng 5/2009 chúng tôi mới nhận được giáo trình mới; song Chú đã nhanh chóng nghiên cứu, soạn bài giảng điện tử và tiếp tục giảng dạy theo tinh thần đổi mới của nhà trường.

Nếu ai đã từng được học và làm việc với Chú đều nhận thấy ở Chú là người cẩn trọng, khoa học, nghiêm túc và hết sức nhiệt tình, tận tâm với nghề.

Là giảng viên tập sự, tôi đã học được ở Chú đức tính luôn luôn cẩn thận, nghiêm túc trong công việc. Bởi như một nhà tư tưởng đã từng nói: “Nếu một người thợ kim hoàn làm hỏng một đồ vàng bạc thì anh ta có thể đem nấu lại. Nếu một viên ngọc quý bị hư thì có thể phá bỏ… Nhưng làm hư một con người là một tội lớn, một lỗi lầm lớn không thể nào chuộc được”.

Để giáo dục một con người vừa “hồng” vừa “chuyên” thật không dễ dàng, đơn giản… Học phần mà chúng tôi giảng dạy không chỉ cung cấp cho các em sinh viên những tri thức khoa học mà còn giáo dục cho các em về bản lĩnh chính trị, về đạo đức làm người.

Trong mỗi bài giảng của Chú luôn thể hiện rõ điều đó. Tôi còn nhớ một buổi đi dự giờ, Chú giảng về giá trị truyền thống dân tộc. Mặc dù nội dung bài học chỉ nói về truyền thống yêu nước, thông minh, sáng tạo… của dân tộc ta; nhưng Chú đã lồng ghép thêm một nội dung quan trọng khác là truyền thống tôn sư trọng đạo.

Người Việt Nam (nói rộng ra cả người phương Đông) chẳng mấy ai không biết câu nói: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy) của cha ông. Mỗi khi nghe câu nói đó có ai buông những lời thiếu trân trọng về người thầy của mình, ta lại nhớ đến câu đó như một lời nhắc nhở về “đạo làm trò”.

Tôi nghĩ lời răn lớn nhất của câu này là: Làm người, trước sau như một phải luôn ghi lòng tạc dạ công ơn những ai đã dạy mình nên người. Bởi có ai nên người mà không phải tích luỹ những điều đã được dạy, được học?

Vâng, tôi cũng đã được Chú dạy và cũng học được ở Chú biết bao nhiêu điều.

Chú không chỉ là người thầy lớn của tôi trong cuộc sống. Chú không chỉ hướng dẫn tôi hoàn thiện kiến thức trong mỗi trang giáo án, trong mỗi bài giảng mà Chú còn là người chỉ bảo cho tôi  bao điều hữu ích, từ cách cư xử, giao tiếp, quan hệ với đồng nghiệp đến ứng xử phù hợp với sinh viên trên giảng đường và ngoài cuộc sống…

Xin được cám ơn Chú – người Thầy – “Người lái đò thầm lặng” – đã chở tôi qua sông!  Để đến hôm nay tôi cũng sẽ bước tiếp, cũng sẽ như Chú, chở những chuyến đò đi tới những bến bờ tri thức…

                                                                    NGÔ THỊ MINH NGUYỆT

Leave a Reply

Your email address will not be published.